Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

KHÔNG ĐỀ 2


Tõm!
Những chú ếch nhảy ào xuống ao
Phá tan mặt hồ yên tĩnh.
Đôi chuồn chuồn kim mắt xoe tròn ngơ ngác
Đàn cá chia nhau xẻ lá trốn tìm.
CN_8/2011

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

THƠ TRƯỚC "GIỜ" TẬN THẾ


Ui,
Mai tận thế rồi.
Thời gian ơi, tới mau.
Ta đang đợi.
Nếu mai tận thế xảy ra
Ttrong phút chốc chúng ta ... chan hòa
Giàu  - nghèo, ích kỷ, vị tha
Tham lam, cướp bóc hay là ... ăn xin
Bước đi kẻ cúi, người chào
Hay là lặng lẽ, đơn côi giữa đời
Cũng thành tro bụi cả thôi
Hòa chung trong cả biển tro, lụi tàn
Vậy giờ, dù ít “tiếng” (thời gian) thôi
Ta hãy vui sống, chan hòa, hướng nhân.
Để thấy đời tuyệt làm sao
Khi ta chỉ sống trong Chân – Thiện – Tình.

CN_20/12/2012

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

KHÔNG ĐỀ 1

Trên bầu trời
vạn vạn sao lấp lánh
dưới bầu trời
vạn vạn kẻ khát khao.
Nhìn kìa,
đám trẻ nhỏ đang thao láo mắt nhìn
người người ăn trong quán
hãy xem
chúng thèm thuồng ...
sợ sệt ...
Và kia, 
tất cả bây giờ
đôi mắt chúng đang dồn về một phía
một túm cơm nguội trộn lẫn thịt heo
vài ổ bánh mì cùng đôi ba cục chả
bị một người đàn bà
trạc 40
khuôn mặt đầy son phấn
quẳng vào sọt rác
chúng há hốc nhìn theo, nhìn nhau
rồi cùng chạy ùa về một phía
tất cả chúng đều lấy ra
một túm cơm nguội trộn lẫn thịt heo
vài ổ bánh mì cùng đôi ba cục chả 
và ngồi xuống ...
tụi chúng nó
mỗi đứa đều có phần
dù chỉ là
một ít.
Chúng vô tư quá trong tiếng cười trong trẻo
trong đôi mắt ngây thơ
trong những khuôn mặt nghệch ngờ vì đói, thiếu...
Chỗ kia,
có những cô cậu bé
đang vòi mua những đồ chơi đắt giá
đang vui đùa trong khu giải trí thiếu nhi.
Ô!
Có một cậu bé ăn mặc thật đẹp
đang tiến về phía chúng
Nó định làm gì nhỉ?
Cả lũ đôi mắt tròn xoe
xen lẫn đó có một vài đứa khóc
Ôi, nó đưa chúng hai nắm tay đầy kẹo
Người đàn ông trong bộ đồ lịch thiệp
Có lẽ ba nó
kêu giật giọng
Nó nhìn về phía ba
nhìn lũ trẻ
rồi cuối gằm mặt xuống
nó đi đến chỗ gia đình.
Trên bầu trời
vạn vạn sao lấp lánh
dưới bầu trời'vạn vạn kẻ khát khao

(CN_28/8/1998)

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Yêu

Vụng về và cuồng dại
Môi anh cuốn lấy tôi
Thế giới cũng ngả nghiêng
Đổ sầm trong mê muội.

Tôi yêu không tiếc nuối
Tất cả cho cuộc tình
Để bây giờ còn lại
Một mình tôi ...
...chông chênh

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Em nhớ anh


Bỗng dưng mình nhớ anh ....

Nhớ da diết. Nhớ cồn cào ...

Lại thèm được gặp anh ... Ừ, thèm lắm! Vì đã lâu mình không gặp anh. Mà không, chắc tại mình đang yêu nên nỗi nhớ mới trào dâng đến thế ...

Khát khao ...

Muốn chạy đến ôm anh và ghé môi ... hôn anh cho thỏa nỗi nhớ mong ...

Thèm lắm rồi!. Cái cảm giác nhớ nhung, xa cách nó làm mình khao khát và thèm thuồng gặp anh đến lạ!

Mình biết, không phải lúc nào mình cũng nhớ và nghĩ về anh. Chỉ là bỗng dưng, là thỉnh thoảng thấy thèm, thấy nhớ anh thôi. Nhưng khi đã nhớ thì nhớ kinh khủng, muốn ngay tức thì phải được gặp anh, được ôm anh, được hôn anh và được ... nhâm nhi thưởng thức anh thôi.

Và mỗi lần gặp anh, được "say", được chìm đắm bên anh là mình không ngủ được không chỉ vì anh mà còn vì sự ân hận của mình ...

Đã bao lần mình tự hứa với lòng sẽ rời xa anh nhưng rồi mình lại cứ dùng dằng. Mình đã quá... chiều chuộng bản thân nên giờ vẫn chưa dứt bỏ anh được ...

Tại anh ... hấp dẫn em quá!!! 


Tại cái thỉnh thoảng, cái bỗng dưng, cái bất chợt của em nó khiến em phải thế!

Em iu anh - ... ly cà phê sữa của em ạ! 
P/S: Quái, tự dưng cái miệng nó thèm cà phê   . Mà không đi uống được thì ngồi viết nhảm chơi vậy. 


-----------

P/S: Đây là tâm trạng của 1,5 năm trước. Còn giờ, hình như mình đã thường xuyên "thèm" và say anh thật rồi, vì mình hay nghĩ cách, làm thế nào để trông anh hấp dẫn hơn, lạ hơn, quyến rũ mình hơn chứ không phải mình quyến rũ anh. Ôiiiiiii

Tối nay, mình lại có cớ để gặp anh. Lần này mình sắm cho anh ... chiếc áo Passiona và mời anh dùng thêm ít kem tươi và phomai. Chao ôi, anh thật hấp dẫn trong mắt mình và quyến rũ ... đôi môi mình đến lạ. Nói thật, mình đã không ngừng ... hôn anh ấy. Hôn một cách đắm say và cuồng nhiệt. Và trời ạ, anh ly cà phê ấy mời gọi quá nên mình chẳng thể nhâm nhi anh được. 

Ôi chao, có ai uống cà phê giống mình không?



Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Sản phẩm của mẹ đâyyyyy. Hát cùng mẹ nàooo


Hihi,đây là mấy bài hát hai mẹ con làm để hát cho zui.MẹTina vốn dỏm ẹc về ba cái vụ hát hò, nhạc nhẽo cũng chẳng biết gì luôn. Thế nhưng lúc hứng chí lên thì vừa làm vừa hát cho con nghe chơi. Mình vừa hát vừa làm điệu bộ thấy nhóc cũng thích, cười toe toét ... vui cửa vui nhà lắm.

Bố mẹ cácxem, ai giúp được gì thì giúp cho nhà Tina, Kitty với nhen. Đa tạ nhiều ạ. Còn hậu tạ thì ... ai thích em Tina, Kitty thì cứ a lê hấp vào nhà em í ạ.

Bài thứ nhất nè: Mèo và chuột

Ô, ô, kia, có con mèo nó kêu meo meo.
Chuột đang ăn vụng gần đấy nghe kêu cong đuôi chạy lèo quèo
Mèo con thấy thế đuổi theo
Chuột kia luýnh quýnh đứng yên
mèo đến tớp cho một cái chết nằm cong queo, queo.

Bài thứ hai: Con mơ làm họa sĩ

Mẹ ơi con mơ làm
Mơ làm cô hoạ sĩ
Để con vẽ ông bà
Để con vẽ mẹ, ba.

Con vẽ bầu trời
Trong xanh bao la
Con vẽ biển cả
Dịu êm hiền hoà

Con vẽ đàn chim ca
Líu lo, líu lo
Con vẽ ông mặt trời
Cho ánh sáng bừng lên.

Bài thứ 3 nè: Tập thể dục buổi sáng

Sáng sớm ông mặt trời thức dậy.
Đàn chim ca líu lo líu lo trong vườn.
Nào bạn ơi, dậy đi thôi, ta cùng nhau vươn vai ra nhé.
Nào bạn ơi, dậy đi thôi, ta cùng nhau vươn vai ra nào.
1, 2...

Bài thứ 4 nè: Ngựa gỗ

Tôi là con ngựa gỗ, tôi không phi đường trường, chỉ phi trong sân trường,phi, phi.
Tôi yêu các em và chơi với các em. Tôi cho các em niềm vui khi đến trường. Hey...hey...
Nào bạn ơi, ta cùng nhau phi nhé.
Nào bạn ơi, ta cùng nhau phí nào. Phi...Phi...

Bài thứ 5 nè: Trường của em.

Mẹ mẹ mẹ mẹ ơi, Mẹ mẹ yêu yêu ơi, Con chào mẹ nhé, Con chào ba nghen, Con chào ông bà, Con đi nhà trẻ./ Lớp con lớp, Có nhiều bạn ghê, Đồ chơi thoả thích con vui cùng bạn bè./Lớp con lớp, Nhiều bạn khóc nhè, Nhưng con hổng có Nhè nhè nhè đâu./Cô con hiền hậu giống như mẹ nè, cùng đàn em thơ vui đùa và ca hát./ Cùng vui cùng hát, cùng chơi cùng đùa. Ôi sao yêu quá mái trường tuổi thơ. Ôi sao yêu quá mái trường của em.


Bài này mẹ Tina làm là để củng cố tinh thần củađấy ạ. Năm học lớp, Tina đi nhà trẻ thỉnh thoảng lại thích khóc nhè, có hôm lại hổng chịu đi. Vậy là mẹphải nghiên cứu làm thế nào đểthấy đến trường là một niềm vui, ... thế là sản phẩm ra lò đấy ạ.

Hồi đấy Tina học lớp mẫu giáo, còn giờ nàng sắp lên lớp 2 rùi. Cô nhỏ Kitty thì không hay khóc nhè như chị nhưng thỉnh thoảng ... ứ chịu đến Trường (do nghỉ hè, do dịch bệnh tay -  chân - miệng mà nàng ở nhà đến gần 1 tháng nên lười đi học luôn). Thế là mẹ lại giở chiêu bài này ra. Khi chở nàng đến Trường, mẹ 1 mình "độc diễn" trước rồi sau nàng con cũng nhập cuộc theo. Thế là hai mẹ con làm đường phố ... rộn rã hẳn lên, tiếng hát át cái ... quên, vậy là con đến Trường (gần như) quên hẳn khóc



. Đến chiều, lúc mẹ (ba) đến đón về, con hớn hở chạy ra ôm ba, mẹ khoe:"Mẹ ơi, hôm nay con đi học con không khóc nhè. Con giỏi lắm. Mai con cũng không khóc nhè nha mẹ"

Hoa Xuyến Chi



Ai đã đặt cho hoa cái tên này anh nhỉ? Hoa cũng không biết nữa, gió nhè nhẹ đưa, hoa khe khẽ lắc đầu.

Em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng loài hoa luôn nhắc nhở chúng ta nghĩ về những vùng quê yên ả thanh bình. Những cánh hoa trắng muốt, xinh xinh chẳng kén đất, kén vùng cứ vươn lên sống, dù nơi đó là đất đá khô cằn hay màu mỡ, hoa cứ thế, cứ vươn sống và nở trắng xoá một vùng làm lòng ta thanh thản, bao âu lo toan tính cũng vội vàng biến mất, chỉ có ta đối diện với hoa, đối diện với sự tinh khiết, thanh tao, nhưng lại rất đỗi dung dị giữa bộn bề của cuộc sống.

Loài hoa nhắc nhở chúng ta hãy sống thật với mình, hãy biết yêu thương và chia sẻ. Đừng phân biệt giàu - nghèo, thành thị hay nông thôn; đừng mưu kế để lợi mình hại ta, đừng khép nép tự ti mà thu mình trong vỏ ốc. Cuộc sống dù có nhiều cạm bẫy nhưng cũng có rất nhiều điều hay lẽ phải đang chờ ta phía trước. Vậy thì hãy bước ra đi, hãy đối diện và cảm nhận để hiểu được hạnh phúc là gì. Hãy sống như hoa, dù ở trên mảnh đất khô cằn, hoa vẫn thế, vẫn vươn lên sống, vẫn háo hức đón ánh mặt trời và cho những cánh hoa trắng muốt xinh xinh, làm đẹp cho đời và làm đẹp cho ta; hoa vẫn thế, vẫn luôn gần gũi với thế giới quanh mình.

Vậy thì tại sao ta không như hoa anh nhỉ? Bắt đầu từ hôm nay, em và anh, ta hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất anh nhé!

CN_29/10/2006 (12h50)















P/S: Hoa chụp không được đẹp nhưng việc mình mặc đầm thướt tha lom khom, đứng, ngồi, chen vào giữa những lùm hoa để chụp đã khiến cho một số ... chàng phải bỏ dở việc đang làm để nhìn mình. Ôiiiiiiiiii









Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Cô gái xấu xí

Sắp đến ngày sinh nhật cô gái xấu xí nên mấy hôm nay mẹ với chị hai cứ ... bàn tính miết. Còn em thì cứ ... oh yeah suốt thôi. SN em lần này đúng chủ nhật nên mẹ có thời gian thoải mái để bày trò nấu nướng, trang trí SN cho em. SN em, chị hai thích mời bạn của chị vì em cũng biết bạn của chị mà. Em dạn lắm. Ba mẹ chở đến Trường đón chị, em thấy chị chơi nhảy dây cùng bạn cũng ... sáp vào chơi cùng mà không rụt rè gì cả. Mấy anh chị ai cũng đều để em được chơi chung chứ không ai nhăn nhó, bảo em ra nên em cũng thích mời bạn chị,  vì vậy em rất vui khi nghe chị nói thế. (Chị Thùy, bạn của chị, thấy em đáng iu quá nên ... xin chị rồi chị xin mẹ cho em được là em của chị ấy đấy) Rồi còn mời bạn bè hàng xóm, mấy anh chị em bà con trong nhà nữa. Mẹ tính sơ sơ mà đến 16 "bạn" rồi.

Mẹ vốn không khéo, không siêng mày mò, bày trò trong nấu nướng nên giờ mẹ cũng chưa biết sẽ nấu những món gì nên nấu nướng cũng sẽ đơn giản thôi. Quan trọng là bày trò cho các con chơi thật vui thôi nhỉ? Mà cái món này thì (chắc) mẹ làm được nè. Hihi

Ở bài này, mẹ dành chút đất đăng hình của cả nhà mình và mấy tấm ảnh mẹ mới chụp cho em. Ở bài mừng SN em, mẹ sẽ đăng toàn bộ những hình SN em ở những năm trước cho em, em nhé!

Em - cô gái xấu xí nè:


(Ảnh chụp ngày 29/11/2010)

Chị của cô gái xấu xí nè:

(Ảnh chụp ngày 20/8/2011)

Mẹ của cô gái xấu xí
(Ảnh chụp ngày 11/3/2011)

Gia đình cô gái xấu xí

(Ảnh chụp ngày 05/3/2011)

Và đây là bộ ảnh của cô gái xấu xí mẹ mới chụp cho nàng cách đây 2 tuần nè


1.





Một ngày không như mọi ngày

Sáng, vô tận Sông Vệ uống cà phê và vô luôn nhà chú Phương chơi. Tại đây, mình được gặp gỡ toàn các nhà thơ, nhạc sĩ. Đi chơi kiểu này ... lợi quá vì... "được ăn, được nói, được gói mang về, được chụp ảnh thỏa thê". Hihi








Chiều, ...buồn buồn, đi ... cắt tóc ... làm đẹp cho vui tuổi già. Đây là cái mẹt sau khi cắt tóc 3 tuần nè:

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Ví dụ ta yêu nhau

Ví dụ ta yêu nhau
Trời mù thành xanh biếc
Nắng chói chang không thể
Ngăn người tình đợi ta.

Ví dụ ta yêu nhau
Cơn mưa chiều bất chợt
Bỗng trở thành cảm hứng
Cho suối nguồn thơ ca.

Ví dụ ta yêu nhau
Đường dẫu xa, xa lắm
Ta cũng thường mặc kệ
Miễn chúng mình bên nhau.

Ví dụ ta yêu nhau
Đợi 1 giờ dài bằng thế kỷ
Nhưng gần nhau thế kỷ
Bỗng hóa thành giây thôi.

Ví dụ ta yêu nhau.
Những cảm xúc bồi hồi
Những thương thương, nhớ nhớ
Những hờn hờn, ghen ghen
E sẽ gom góp hết
Cho tình yêu chúng mình.

Ví dụ ta yêu nhau.

(CN_2004)

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012


Hình như mình ăn ... bột nở
Nên người béo trục béo tròn
Về nhà, chồng tròn xoe mắt
Ơ kìa, vợ mình đấy ư?

Đã tròn lại còn xấu xí
Da đen nhem nhẻm, xù xì
Bụng thì phát phì. Hết phẳng
Tóc còn một nhúm ... hỡi ôi.

Mắt giờ cũng như già cỗi
Chân chim xuất hiện quá trời

Lạc quan, mình cười ... vớt vát
Thế này mới đúng ... (U)30

Chứ mình mà ... dễ thương mãi

Thì ... mệt chứ chẳng phải ... đùa

Vậy nên lại cười tươi rói
Đồng tiền điếu cũng cười theo

28.2.2012

Viếng Đền Bà Đế

Vào những năm 1700, ở phía đông - nam vụng Ngọc - Đồ Sơn có đôi vợ chồng trẻ họ Đào, suốt 20 năm chung sống, tuy làm ăn, tu tâm tích đức mà chưa có con nên đã cầu xin Trời Phật cho một mụn con. Điều tâm nguyện đã được linh ứng, người vợ đã mang thai. Tròn ngày, tròn tháng người vợ đã sinh hạ một người con gái có mùi hương thơm ngát. Vợ chồng họ Đào rất mừng, tạ ơn Trời Phật và đặt tên con là Đào Thị Hương.
IMG_2298.JPG
(Cổng vào Đền)
Càng lớn lên, Hương càng xinh đẹp, sắc đẹp nổi tiếng khắp vùng. Hương rất khéo tay, siêng năng mọi việc. Trời cho nàng giọng hát thật hay. Tiếng hát vút cao bao la, vang, rung như tiếng ngọc, làm cho cả vụng Ngọc lung linh, huyền ảo, mỗi lần nàng cất giọng hát, chim như ngừng hót, sóng ngừng vỗ, đất trời như lặng đi để thắm đượm hết tiếng hát của nàng. Cứ thế, giọng hát của nàng đã quyện vào đất, trời, sông, biển nơi đây.

IMG_3157.JPG

(Một góc Đền)
Thời gian này, vùng biển Đồ Sơn là cửa ngõ Đông Bắc rất quan trọng của Đại Việt. Thời kỳ Chúa Trịnh Doanh trị vì. Năm 1836, Chúa Trịnh Doanh về kinh lý ở vùng biển Đồ Sơn, qua vụng Ngọc, Chúa nghe tiếng hát trong lảnh của người con gái quê, câu hát dân dã mà sao rung động lòng người liền truyền lệnh cho tìm người hát. Khi gặp, trước giai nhân sắc nước hương trời, làm nhà Chúa đắm đuối, mến yêu. Hai người quyến luyến bên nhau suốt cả tháng trời không rời xa. Khi Chúa về kinh, có hẹn nàng chờ ít ngày, Chúa sẽ đem thuyền hoa đến rước nàng về kinh. Từ đó nàng mang thai giọt máu của Chúa, trong lòng rất sợ với tục lệ… Và ngày đêm mong ngóng. Hàng Tổng biết chuyện, bắt cha mẹ nàng phạt vạ. Nhà ngèo, lấy đâu ra tiền, chúng liền trói nàng dìm xuống biển.
IMG_3154.JPG
(Cầu nguyện)
Nàng vật vã gào khóc, thương cho cha mẹ chưa được một ngày báo công dưỡng dục, thương cho nỗi oan tình chưa được khai hoa để báo đền ơn Chúa, nàng quì bên bờ biển ngửa mặt lên trời chắp tay than rằng: “ Phận gái thân cô, gặp Chúa yêu thương tôi đâu dám chống, nghĩa cha mẹ, họ hàng tôi đâu dám quên. Xin Trời Phật chứng giám cho lòng con. Khi con bị dìm xuống nước, nếu có oan ức, Trời Phật cho nổi lên ba lần, họ hàng hãy cho con được sống. Nếu con dối trá, thân này sẽ chìm xuống để làm gương cho đời”.

IMG_2306.JPG
(Quang cảnh Đền nhìn từ hướng biển)
Quả nhiên, khi bị dìm xuống biển, nàng nổi lên ba lần. Mọi người đều thất kinh vì lời khấn của nàng đã thấu đến Trời Phật. Bọn hào lý không tha, phép vua thua lệ làng, chúng lấy dây thừng quấn nàng vào cối đá thủng, cắm sào, dìm cho nàng chết. Bỗng sóng to gió lớn nổi lên ầm ầm làm đứt dây thừng. Bọn hào lý không biết sao lần lượt lăn ra chết bất đắc kỳ tử. Dân làng nói rằng chúng đã bị Trời đánh, Thánh vật.
IMG_2339.JPG
(Phía sau bờ thành của Đền)
Khi Chúa mang thuyền rồng đến đón nàng mới biết nàng đã thác oan. Biết chuyện, nhà Chúa cho lập đàn giải oan và truyền lệnh cho hàng Tổng lập Đền thờ. Sự thiêng liêng của Đền làm cho bọn cướp biển không dám lần mò tới, bọn hào lý cũng không dám trắng trợn nhũng nhiễu dân lành. Đền thờ Bà, dân cả vùng đến lễ rất đông, thương người con gái kiên trinh, tiết liệt đến cả Trời Phật cũng động lòng thương.

IMG_3121.JPG

(Đến Đền theo đường bờ biển)
Nơi bà ra đi là địa danh thắng cảnh tuyệt đẹp núi biển bao la. Khi về thăm Đền, Vua Tự Đức đã ban sắc phong cho Đế Bà là : ĐÔNG NHẠC ĐẾ BÀ - TRỊNH CHÚA PHU NHÂN.

Người đời sau tiếc thương và khâm phục lòng hiếu chung của Bà đã để lại nhiều bút tích ca ngợi Bà trong Đền như: ĐẾ SƠN HÀ - MỸ TAI LINH tức Người đẹp quá nên gặp tai hoạ...

(Sưu tầm)
Trên đường đi viếng Đền thì bắt gặp một cảnh như thế này này:
IMG_3082.JPG
(Chúc hai bạn mãi hạnh phúc bên nhau!)

CÓ NHỮNG ĐÊM KHÔNG ANH

Có những đêm không anh
Em trở mình, trằn trọc
Mong sao trời chóng sáng
Để nỗi buồn qua nhanh

Có những đêm không anh
Em nằm dài thao thức
Thấy mình sao bé bỏng
Cần lắm vòng tay ôm.

Có những đêm không anh
Em thức dài lặng lẽ ...

(05/8/2009)

 

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

KHÁT

Tôi khát khao đôi mắt em nhìn tôi say đắm
Tôi khát khao đôi môi em hôn tôi nóng bỏng
Tôi khát làn da em
Tôi khát đôi tay em lả lướt trên tôi như lả lướt trên những phím đàn
Tôi khát hơi thở dồn dập của em
khi bên tôi
khi đắm say
Tôi khát ...
nhưng trời ơi
em nào đã yêu tôi
đôi mắt em chưa một lần nhìn tôi vụng dại
đôi môi em chưa hấp háy đợi chờ
Trời ơi
tôi khát em
nhưng em hỡi chỉ là mơ
Đôi lúc tôi nhủ thầm
hay tôi chết quách đi
để khỏi khát khao em trong nhung nhớ
để khỏi khát khao em trong trăn trở
tôi chết đi
hồn sẽ thỏa sức vẫy vùng
bên em
trong say đắm
trong khát khao
dẫu chỉ là 1 tháng, 1 ngày, một giờ hay thậm chí là một phút
Nhưng không
tôi không thể chết
Tôi sẽ yêu em
cho đến chết
và trước khi chết
tôi sẽ thét thật to trước em rằng" TÔI YÊU EM"

(CN_05-12-2010)

Và một số còm :p :D
P/S: Hic, Yahoo đóng cửa, làm CN cũng "khát" quá. CN khát được kết nối những vòng tay nhân ái, thân thiện với các bạn ở khắp mọi miền Tổ quốc. Khát được gặp lại các người bạn ở mảnh đất mới.
Chia tay nhau, mỗi người sẽ có sự lựa chọn cho riêng mình. CN cũng chưa biết mình sẽ đi đâu, về đâu, định cư ở chốn nào, mặc dù CN cũng đã kiếm cho mình hai ... lô biệt thự. CN giờ đang đầu cơ đất, rồi nơi nào lành, CN sẽ ở.
Điều CN mong muốn gửi đến tất cả các bạn, những người bạn hay đến thăm CN, chia sẻ cùng CN những lời chúc tốt đẹp nhất. CN cảm ơn tất cả các "bạn" đã đến với blog CN. Dẫu mạng là ảo nhưng CN tin rằng trong mỗi chúng ta, mỗi một blogger, ai cũng để lại những "dấu ấn" rất riêng của mình trong lòng bạn bè, điều này là thật! Trong "mắt" các bạn, CN là người như thế nào nhỉ? CN không biết được, nhưng điều chắc chắn CN biết là CN đã đến với các "bạn" bằng tất cả sự chân thành vốn có của mình, không "màu mè" trong từng con chữ - trong còm và trong những bài viết!
Một lần nữa, CN gửi đến các bạn lời chúc sức khỏe dồi dào và hạnh phúc!!!
CN giờ cũng như chàng trai trong bài thơ rồi. Trước khi "yahoo chết", trước khi CN chia tay các bạn, CN muốn nói với các bạn rằng:"TÔI YÊU CÁC BẠN!"
P/S: Nhà mới của CN nè. Các bạn ghé qua xem thử giao diện bên ấy thế nào nhé, xem có phù hợp với các bạn không?
http://vi.netlog.com/lengoc0853/photo/photoid=2961972&surr=0#photos
http://yume.vn/cn_songtra/article/ca-phe.35DACD92.html
Tất cả cũng chỉ là đang tham khảo thôi :)


Cà phê

Mình không phải là dân nghiện cà phê, chỉ thỉnh thoảng uống vào thứ 7, CN thôi hoặc có khi ngoại lệ một tí, là một ngày nào khác trong tuần.

Mình thường uống cà phê sữa hoặc sữa cà phê (cũng được), hoặc cà phê + sữa + kem. Cũng đã có lần mình thử uống cà phê pha với rượu rum nữa.

Có những lúc được thưởng thức những ly cà phê thơm ngon đến giọt cuối cùng. Uống cà phê xong mà không muốn, không dám uống thêm ... ngụm nước nào nữa, vì sợ tan mất hương vị cà phê còn đọng lại trên môi, trong ... miệng, trong cổ.

Nhưng dạo này mình hay uống lắm!

Là bởi, mình còn một hộp cà phê Capuchino mình mua đã lâu lâu rồi. Mình mua đến mấy hộp, mấy loại lận, đem lên cơ quan để mọi người cùng uống cho vui thì họ lại ...chê, họ bảo nó không đậm đà mấy. Ừ, thì người ta mua cho nữ uống mà. Nam có loại riêng nhưng uống hết rồi thì ... thôi chứ. Hihi.

Hộp còn lại mình để ở nhà mãi, sợ hết hạn, phí, nên mình lại lấy ra uống túc tắc rồi cũng hết.

Rồi hôm trước đi mua sữa cho con, thấy có bán cà phê pha sẵn của Trung Nguyên, chai 27k í. Mình mua thử, lại đem lên cơ quan để mấy anh em uống cho vui. Uống những loại đấy thì không ngon bằng mua bột cà phê về pha chế nhưng lại tiện. Loại đấy dùng thích hợp với ... mấy anh em ở cơ quan mình, vì cơ quan mình không phải là khó mà là quá khó trong việc bỏ giờ để ucf, đi ra ngoài, lại còn pha chế cà phê ở cơ quan nữa, nên loại đấy là tiện nhất. Thôi kệ, có xíu nhâm nhi buổi sáng cũng vui, cho ai nghiện thì đỡ ... thèm. Hihi.

Mình đem lên cơ quan chai ấy thì mình lại mua chai khác. Mình cũng lười mà không phải nghiện, kén nên thôi kệ, loại đấy cũng được, cũng đủ để giải quyết khi cần thức.

Rồi mình lọ mọ thử pha cà phê với 2 miếng phomai con bò cười của con. Hii. Không ngon lắm (vì thực ra cà phê ấy cũng không thơm, lại không có sữa đặc) nhưng lại được thưởng thức cà phê theo cách khác, lạ lạ. Mình lại còn tự nhủ, để hôm nào mình cũng pha thế nhưng bỏ thêm tí muối vào xem sao. Hihi

Còn hôm nay, sáng thì uống cà phê + sữa chua. Cũng là lạ thôi chứ không ngon đâu. Tối, vì cần thức nên lại làm một ly cà phê + 1 phomai bò cười + 1 cái trứng gà + xíu đường (không pha thêm sữa đặc vì nhà có sữa đặc đâu mà pha). Mình lười ... khuấy nên bỏ trứng + phomai + ít đường vào máy xay sinh tố cho nó quay vòng vòng để trứng mau chín và cũng là để dụ T.Linh. Nếu T.Linh thích thì hôm sau mình sẽ làm cho Linh uống. Bổ mà! Mình bấm máy, nó quay vòng vòng xong, thử miếng thấy ngon, lại dụ Thảo Linh uống, Thảo Linh uống hơn một nửa luôn. Lại còn nói "Ngon quá mẹ" nữa chứ! Hihi. Còn một ít, mình lại cho thêm tí cà phê vào, lại thử cho vào máy xay sinh tố cho nó quay vòng vòng thêm tí nữa rồi đổ ra ly, thêm tí đá vào uống. Hì, cũng được lắm. Dẫu cà phê không thơm ngon, dẫu không có chút sữa đặc nào nhưng vị đắng đắng của cà phê, vị béo, thơm của trứng, của phomai hòa quyện vào cũng làm mình thấy thỏa mãn. Duyệt!

Để lần khác mình mua thử dùng loại gói G7 hay gì ý nhỉ, cũng là loại tiện lợi, pha sẵn để về làm thử xem sao, vì mình thấy loại ấy cũng thơm mà. Và lúc đó chắc sẽ siêng hơn, sẽ là đủ nguyên liệu và sẽ thử trang trí để xem tay nghề thế nào.

Còn giờ, sao lạ vậy cà? Uống cà phê rồi mà mắt vẫn cứ nằng nặng, vẫn muốn đoàn tụ là sao?

Có ai uống cà phê với mình cho vui không?


(Mọi người uống ly lớn nhé. Còn mình uống ly nhỏ thôi, vì lúc nãy mình uống 01 ly cà phê + một ly sữa chua đá rồi. Giờ chỉ là uống thêm thôi mà)

              (Hình 02 sưu tầm trên mạng)

P/S:  Cảm ơn một người đã lọ mọ ghép tặng mình mấy tấm ảnh nhé!
Uhm, tự dưng muốn viết một bài: "tản mạn cà phê" quá nhưng mình tốc ký nên nếu có thể, hôm khác mình sẽ viết vậy!