Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm tác thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm tác thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

NẾU

Anh Minh Hong Minh ơi, sáng sớm đọc thơ anh, em cảm tác nhanh được bài này nè. Cảm ơn anh nhiều nhé.
Đọc thơ anh miết, thấy thơ anh đầy những yêu thương, dạt dào, mãnh liệt, tha thiết với tình yêu quê hương, đất nước, con người và đặc biệt là tình yêu của anh đối với Nhà máy Lọc dầu Dung Quất làm em cũng yêu NM này rồi. 

NẾU

(cảm tác từ bài thơ của anh Minh Hồng Minh)


Nếu anh công nhân vận hành nào cũng như anh
đều tưởng tượng những ống, van đóng mở là cô gái
thì ca làm việc dẫu có căng đến mấy
anh cũng nhẹ nhàng đóng, mở những ốc, van.

Nếu anh công nhân nào cũng như anh
thì giữa trời nóng ran vẫn xanh màu tươi thắm
vẫn thấy đẹp lắm những đường cong "cô gái"
dẫu nàng ở tít trên cao hay đường đến ngoằn ngoèo.

Anh "bò" lên ôm cô như ôm những vòng eo
và mở, đóng những đường dây thắt nút
hổn hển đấy giữa trời trưa nắng cháy
nhưng hiểu được em, cảm xúc vỡ òa.

Anh cứ phơi mình, tất bật như thoi
những giọt mồ hôi ướt đầm lưng áo
nhưng đâu đâu cũng thấy em căng tràn sự sống
anh như kẻ đang yêu hừng hực bước vào tình.

CN, 16514

Thơ anh MHM:

Tháp propylen duyên như cô gái đẹp
Khoe trắng muốt dáng vươn lên trời cao
Anh công nhân ép mình vào thang sắt
Nín thở theo nhịp cô gái rung
Nắng cứ soi bóng anh lên mình cô gái
Trên cao tít trong một nền xanh
Dáng anh giờ cũng xanh như hạt đỗ
Sẽ chín vàng bên mình cô gái trong
Tay vững vàng anh nắm chặt từng thang sắt
Thở hổn hển cùng gió mạnh run run

Tôi đứng trên ba sì-phia xa tít
Nắng giống nhau, chiếu trên đỉnh đầu
Alo, tao đây, đang trên mình cô bé propylene
Cảm giác rung lắc tuyệt vời
Biển xanh từng khoảng đậm nhạt
Tàu xa buồm trắng như chấm nhỏ
Ở xa chắc mày chẳng thấy tao

Tôi nhắm một mắt nhìn hai sì-phia bên cạnh
Thật tròn và căng như là của em
Đây rồi men-hâu anh vẫn chờ đợi
Động vào đi anh, cuộc đời em

Trên xe bus đi trong nhà máy
Cô kỹ sư quen trong bộ đồ đồng phục
Cười bằng đôi mắt nhìn tôi
Đôi mối giấu dưới làn vải mỏng
Nụ hôn thầm hạnh phúc cả người tôi

Che kín quá vì nắng soi em tất cả
Những đường cong phản chiếu hồn tôi
Chưa nhận ra em trong thật gần bên cạnh
Em lại cười tôi bằng đôi mắt đen
Không nhận ra sao, chết thật
Em như Hin-đu nhìn dáng không đoán ra được
Vẫn nhìn em à rồi hạnh phúc quá
Bên nhau ngồi mà mồ hôi ra như tắm
Chẳng phải trời nắng mà vì mình đang run
Xuống xe tôi chào em trong nháy mắt
Em lại cười bằng một đôi mắt đen

Công trường trắng trong màu nắng
Đôi lúc im ắng lạ thường
Mọi người vui thổi bùng công việc
Những nụ cười bằng mắt vẫn nhìn nhau

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

EM LÀ CÔ GÁI QUẢNG

(Cảm tác thơ anh Phạm Bá Chiểu)

Anh ạ, vì em là gái Quảng
Nên trong em rất đỗi ngọt ngào
Gái xứ mía nên tình em ngọt lịm
Như đường phèn, đường phổi đọng môi anh.

Anh đã từng đến Quảng Ngãi chưa
Gái xứ Quảng tình ngọt ngào là thế
Nhưng giọng nói không như đường phèn, phổi
Chẳng ngọt đâu, anh chớ ... hết hồn.

Gái Quảng Ngãi nhìn chân chất lắm
Mộc mạc thôi và rất chân tình
Không vẻ đẹp kiêu sa và lộng lẫy
Mà ... lặng thầm ... đẹp tỏa từ tâm.

Gái Quảng Ngãi quê em là vậy đấy
Anh đã từng đến Quảng Ngãi chưa
Nếu có thể, mong một lần hãy ghé
Để lúc về ... đọng mãi ... tình em.

(05/02/2013)

GÁI QUẢNG NGÃI
(Thơ anh Phạm Bá Chiểu)


Về quê em ngọt xứ đường Quảng Ngãi
Đất ngọt đơm nên đường phổi, đường phèn
Sông Trà Khúc cũng tuôn dòng ngọt lịm
Chẳng ngọt nào bằng được ngọt ngào em.

Em hãy nhớ đừng ăn nhiều đường kẹo
Bởi trong em đã quá đỗi ngọt ngào
Miền quê ngọt em thành đường tinh luyện
Để ai tình bùng cháy nỗi khát khao.

Em mảnh khảnh dẻo đường cong dáng mía
Lời tỏa hương như mật mía đương mùa
Anh ong mật về quê em xứ mật
Hút ngập lòng môi ngọt đóa hồng tơ...

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Ai sẽ là ... Bác tương tự

(Thơ cảm tác bên blog anh Hưng - Dự án Sen)


AI SẼ LÀ "BÁC" TƯƠNG TỰ
Hay anh là … "Bác" tương tự
Để chúng em sà vào anh nức nở
Để chúng em được ... giải phóng ...tâm mình
Để chúng em thấy đời còn ánh bình minh
Để chúng em vui sống trong những ngày còn lại.

Anh ơi,

chúng ta có thể sà vào nhau
và kể cho nhau nghe mọi chuyện ... đời, anh nhỉ
sà vào nhau không phải bằng tình yêu trai gái
mà bằng một tình cảm cao quý đến vô cùng.
(khó gọi bằng tên).

Ta sà vào nhau,

nói với nhau bằng hơi thở tâm linh
là khi đó,
em nghĩ,
con người chỉ còn thiện, ái, chân tình
nỗi khổ đau rồi sẽ đi qua,
niềm vui sẽ lại về
bởi em thấy ánh sáng đã rọi vào niềm tim tăm tối!

Ai sẽ cho em sà vào khi đường đi (của em) … không nhiều … lối

Mặc dù lối nhỏ, ngóc ngách, sang trọng, thấp hèn em đều đã bước qua
Đã và đang bước đi trên lối ấy hằng ngày
Nhưng vẫn chỉ một mình em,
vẫn phải đi về chốn cuối con đường đen tối
- một đường đi không lối
Về phía … không anh, … không Bác
Cô đơn,
Chông chênh
và bão tố.

Nếu đất nước ta còn có Bác

Thì em tin xã hội chẳng loạn đến thế này!
Ôi,
em mong
Những con người có trái tim nhân ái,
Có tinh thần dân tộc vợi cao
Hãy siết chặt tay vào
Để làm nên một trang sử mới
Ở đó sẽ có ánh hào quang
Được tỏa ra rực rỡ
Từ tính nhân văn
Từ tình yêu nhân loại.

(CN_22.10.2012)

LÀM SAO SÀ VÀO LÒNG BÁC ĐÂY?
Thơ Sen

Bác ơi!
Phụ nữ chúng cháu hiện nay có nhiều bức xúc lắm
Nếu có Bác ở bên
Cháu sẽ đăng ký được sà vào lòng Bác
Để kể Bác nghe những nỗi niềm của mình
Sà vào lòng tinh thần và thể chất sao cũng được
Nước mình bây giờ loạn quá Bác ơi!
Chúng cháu không dám sà vào lòng một người đàn ông khác
Sợ lắm!
Chúng cháu không sợ “bị làm thịt”
Mà chỉ sợ mất cái ấm của niềm tin
Chúng cháu muốn hồn nhiên trở lại như một cô bé gái ngày xưa
Sà vào lòng ai cũng được
Giống như mình sà vào lòng cỏ thắm trên thảo nguyên vậy
Để yên tâm phóng tầm mắt ra và có thể đi về những thác nước hùng vĩ đổ trên đời mình
Để hoàn tất nhiều nhiệm cuộc gian khó
Để khi xong mọi nhiệm cuộc
Lại trở về yên vui bên Bác
Kể Bác nghe những phiêu lưu đời mình
Bây giờ
Có rất nhiều người đàn ông
Mời cháu sà vào lòng
Với một cái giá rất cao!
Cháu muốn Bác ở lại cùng chúng cháu
Nếu không
Cháu muốn xã hội hiện nay có những “Bác” tương tự!
Sà vào lòng nhau
Phải là thiên thần của khoảng trung gian tâm linh và thể chất
Chủ nghĩa Xã hội nằm ở đâu
Mà chẳng thấy “cái lòng nào cho đàng hoàng” để chúng cháu sà vào?
Hay ta tạo ra một loạt những “robot” tình cảm
Khi con người không còn thiện ái với nhau nữa?
Sà vào lòng nhau tức là nói với nhau bằng hơi thở tâm linh
Như lá cỏ nhỏ vờn sà vào lòng lá cỏ khác
Dưới sự thay đổi của ngự đỉnh nàng sương, gió, ánh nắng, mưa, bão cát hay bóng đêm
Bác ơi
“Sà vào lòng nhau”
Vì thế đối với phụ nữ chúng cháu
Là câu chuyện đời vẫn phải viết tiếp dù khó khăn dù dang dở
Vì chúng cháu vẫn còn đây
Và biết mình vẫn còn sống sau một buổi đêm gầy
Chúng cháu sẽ hô to “Ai cho em sà vào lòng đây?”
Anh cho em nhé
Vì câu chuyện hay không cần câu chuyện mà chỉ cần sự hiện diện của em
Là món quà đối với tâm anh
Mặc dù em vẫn muốn gọi anh bằng “Bác”
Đối với món quà của anh: sà vào lòng miễn phí và một trái tim trong………………………………………………………………
(21.10)

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Chúng mình còn thương nhau nữa không?


(Thơ cảm tác bên nhà chú Phương - phuongthovan)
CHÚNG MÌNH CÒN THƯƠNG NHAU NỮA KHÔNG
Chúng mình còn thương nhau nữa không?
Câu anh hỏi nghe … rối lòng đến lạ
Kỷ niệm xưa bỗng ùa về nhiều quá
Nhớ cái hôn nào trong buổi ấy, đầu đông.

Giữa tháng 10, cơn gió hắt lao xao
Em nghe lạnh bên hiên nhà trú ẩn
Nghe tiếng gió trong miền hoang lạnh
Nghe tiếng lòng lạc lõng giữa trời mây.

Nhưng lạ kỳ thay
Kể từ lúc “anh run lẩy bẩy
Đặt môi hôn trên mái tóc mềm”
Em thấy lòng ấm áp. Có đuốc soi trong trái tim mình.

Trái tim em loạn nhịp vì anh
Kể từ đó, loạn mãi không ngừng
Em vui sướng trong tay anh nắm chặt
Ngỡhạnh phúc mãi kề bên.

Câu anh hỏi, giờ dẫu hết … chông chênh
Trong nỗi nhớ quắt quay như một thời xưa cũ
- thuở miền hạnh phúc mới vỡ toang khi ấy
Nhưng sao lòng vẫn cứ nhớ đầy vơi.

Chúng mình còn thương nhau nữa không?
Câu anh hỏi nghe còn đầy nỗi nhớ ….

(15h50, 02.11.2012)

Hoang đường
                      
Chúng mình còn thương nhau nữa không?
anh đang tìm câu hỏi
tìm cái bồi hồi bổi hổi…
thuở xưa

nhớ ngày hai đứa trú mưa
bên hiên nhà ai đó!
ta chỉ nghe tiếng gió
lạc lõng giữa trời mây

đêm bình yên hàng cây
ánh trăng nghiêng về phương nào vậy!
giữa tháng mười mà anh run lẩy bẩy
đặt môi hôn trên mái tóc mềm

em chợt lặng yên
nghe trái tim mình loạn nhịp
nắm chặt tay anh bước tiếp
hai ta vào cõi thơ…

vẫn chỉcơn mơ
hoang đường về “lâu đài tình ái”
chẳng có gìmãi mãi
nếu ai đó rẽ lối đi!?
                    17h, 27/10/2012

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012



(Thơ cảm tác bên nhà anh Khiết.danang) 

SỢI LEN HỒNG
Tình em là sợi len hồng
Em dành đan áo tặng chồng em thôi.
Tình em vừa ấm, vừa êm
Mang từng hơi thở của em và chồng.

Anh ơi, em sợi len hồng
Dẫu êm ấm đấy nhưng chồng nhớ nghen
Đừng xem em - chỉ mình em
Thắp lên lửa ấm, còn anh lơ là.

Em là ... sợi chỉ trong nhà
Em xâu, em nối mạch nguồn yêu thương.
Em là sợi chỉ ngát hương
Bên anh, dào dạt tình thương muôn loài.

Em là sợi chỉ xinh xinh
Em dành tặng cả nghĩa - tình cho anh.
Anh ơi, anh hãy nhớ nghen
Em - Sợi len nhỏ, xinh, hồng, ấm, êm.

(CN_10/10/2012)


Tái sinh

Em ơi nắng đã về thôn
Xếp hồn hoan lạnh em dồn anh phơi
Tình yên ấm lại lên ngôi
Em ngồi xoã tóc
Anh phơi tình hồng

khiết 10/6/2012



Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Em sẽ về Tây Nguyên đấy anh

(Thơ cảm tác bên nhà anh Duy)

EM SẼ VỀ TÂY NGUYÊN
Em sẽ về Tây Nguyên đấy anh
Trong cơn gió chiều se se lạnh
Anh nhớ đón khi em vừa đến nhé
Để thấy lòng ấm áp biết bao.


Lời anh thì thầm tha thiết làm sao
Em sẽ đến cùng anh thăm phố núi
Thăm vườn cà phê xanh tươi, bát ngát
Dã quỳ vàng trên khắp mọi vùng quê.

Em sẽ cùng anh, ta ghé về
Thăm Buôn Mê - nơi trận chiến thắng mở màn cho mùa xuân đại thắng
Để trong niềm vui, vẫn thấy lòng sâu lắng
Để sống tốt hơn trong độc lập, hòa bình

Em sẽ về Tây Nguyên, chẳng đắn đo
Để cùng anh lên Kon rẫy xem cuộc sống êm đềm
Để em biết hạnh phúc có từ những điều nhỏ nhất
Để quý, yêu những giản dị, đời thường.

Em sẽ cùng anh, ta chắp cánh yêu thương
Cùng dân bản, quây quần bên ché rượu cần, cồng chiêng anh nhé
Hòa vào đấy một tình yêu dân tộc
Người Thượng – Kinh chung một Mẹ hiền.

Em sẽ về cùng anh thăm thác Thủy Tiên
Nơi nước chảy ngày đêm như bản nhạc,
như tình yêu ta dành cho nhau không bao giờ ngừng, cạn
Mãi dạt dào những yêu thương.

Em sẽ cùng anh rong ruổi khắp nẻo đường
Thăm Buôn Đôn, Nhà Rông, Rừng cổ
Thăm Hồ Lăk , thác Yaly hùng vĩ
Tìm hiểu, xem cuộc sống của đồng bào.

Lời anh thì thầm làm em thấy nôn nao
Mong một lần được cùng anh thăm phố núi …
                       
 (18/10/2012)
(Một ngày ở Tây Nguyên, khi chưa biết anh, một mình em lang thang, cà phê nơi phố núi nè )

Về Tây Nguyên đi Em.
Cơn gió chiều se lạnh
Trên miền đất Tây nguyên
Tôi nhìn về phương bắc
Lòng thầm nhắc tên em.

Công việc đã rảnh chưa 
Ghé lên đây chơi nhé
Ly rượu cần trong ché
Bao ngày tôi đợi mong

Tây nguyên vùng đất đỏ
Nơi rừng núi đại ngàn
Tiếng cồng chiên khua vang
Lửa bập bùng phơi phới

Con người trên Tây nguyên
Cần cù trong lao động
Kiên trì trong cuộc sống
Luôn có chí vững bền

Nếu em  về Tây nguyên
Ghé thăm Buôn Ma Thuộc
Trận chiến thắng mở màn
Của đại thắng mùa xuân (1975)

Hàng cao su thẳng tắp
Lung linh đón gió về
Vườn caphe xanh ngào ngạc
Trên khắp mọi vùng quê

Dắt em theo lối nhỏ
Về du lịch Buôn Đôn
Cầu tre bắt qua sông
Đi vào khu rừng cổ

Thác Thủy tiên còn đó
Ngày đêm nước chảy ầm
Đẹp thay những nhà Rông
Người đồng bào sinh hoạt

Đà lạt sương phủ mờ
Hồ Than thở em qua
Về Đăk Nông-Hồ Lăk
Cảnh đẹp thật nên thơ

Dòng sông nước hiền hòa
Cho ta dòng điện sáng
Tháng ngày vẫn âm vang
Yaly hỡi Yaly

Về Tây nguyên đi em
Lên Kon rẫy mà xem
Cuộc sống thật êm đềm
Của người Kon tum đó

Tôi đón em đi về
Chiều gió lạnh hiu hiu
Trong lòng ôm nỗi nhớ
Cho cả một tình yêu.
                              Đ.Duy

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Anh hãy ra đi

(THƠ CẢM TÁC bên blog anh Hưng - Dự án Sen)

Nếu anh phải ra đi
Em không giận, cũng không lời oán trách
Bởi cuộc đời này, cần lắm "có anh!"
Anh ra đi vì Đất Mẹ hiền
Anh ra đi vì một lòng với Nước.
Ôi,

Đất nước Việt Nam
Ôi, Tổ quốc Mẹ hiền.
Em biết
Đất Mẹ đang cần anh, em biết!
Và cần mọi người cũng sẽ như anh
Anh hãy ra đi "đắp ấm và nối mạch liền vết nứt"
Đi tìm lại ánh hào hoa dân tộc
Đi tìm lại niềm thương yêu rực rỡ như vườn hoa nghiêm xinh thơm dâng kết quả Việt hiến văn..."

Anh ra đi, dẫu em lắm nỗi niềm
Nhưng hạnh phúc vì thấy anh như thế
Ta xa nhau có là gì đâu nhỉ
Khi trong tim, trong tâm ta biết "lắng nghe phẩm tính của những bước chân đi
Bước qua vũng lầy – chạm qua muôn sỏi lạnh
Em sẽ lắng nghe mọi bước chân trở về - mặc dù từ rất xa"

Em thấy quanh đây hình ảnh anh
đầy tình yêu Đất Mẹ
tình yêu thương nhân loài quá lớn
lớn hơn cả trời cao!
rộng hơn cả trời cao!
Tình yêu anh như những vì sao muôn đời lấp lánh
Thế thì tại sao em lại ngăn chân anh xa cách
Thế thì tại sao em nỡ hờn oán trách?
Anh hãy ra đi theo cách của mình!
Theo cách anh đeo đuổi, theo cách anh nghĩ suy, trăn trở
Để đi tìm ánh hào hoa dân tộc
để nối liền những mạch máu yêu thương!
Nếu anh phải ra đi,
đó là cũng lẽ thường
Bởi anh đã nguyện cả cuộc đời hiến dâng cho Tổ quốc
Anh ra đi, dẫu là em có nhớ
Nhưng nghĩ về Tổ quốc Mẹ hiền
Nghĩ về anh với những áng văn chương
Với những trăn trở, nghĩ suy, với những gì anh gửi gắm
Thì cho em, dẫu lòng buồn lắm
Cũng nguyện cầu hãy nâng bước anh đi.
Hãy để anh thấy được những gì
anh biết đó là điều anh mong chờ nhất
Để từ đó anh làm nên sự thật
Từ những gì anh khao khát nên cất bước ra đi.
Đi đi anh,
nếu đó là khát khao cháy bỏng
Là sự hiến dâng chẳng sá thân mình
Là đi tìm đường để đất nước được phồn vinh,
Là gắn kết tình yêu dân tộc.
Đi đi anh
Dẫu có nhớ, có gì chăng nữa
Thì em vẫn biết rằng anh vẫn mãi bên em!

Chữ in nghiêng trong bài: Trích thơ anh Sen
-----------------------------------------------------------------------------

http://blog.yahoo.com/_FLP76LM3APHLG7TV4ZWYFGQFMU/articles/646418

ANH CÒN PHẢI RA ĐI
Thơ Sen
 Em đừng giận anh
Người đàn ông kỳ lạ
Không thuộc về một đám đông nào
anh thuộc về mọi đám đông
Không tranh giành lao xao
anh thuộc về mọi âm thanh
Đất nước sao mà yêu mà quý thế
Không đáng phải chịu những hậu quả từ ý thức con người
Từ những gì trong tâm khó ai đánh giá được
Vì thế - anh còn phải đi
Em đừng giận anh
Nhé
Cuộc đời này
Không hề có những cuộc chia ly
Vì em hãy lắng nghe phẩm tính của những bước chân đi
Bước qua vũng lầy – chạm qua muôn sỏi lạnh
Em sẽ lắng nghe mọi bước chân trở về - mặc dù từ rất xa
Có trong những bản tình ca ta nghe từ khởi nguồn quê mẹ
Em nghe chăng “Hội trùng dương” của Phạm Đình Chương
Em nghe chăng “Huế - Sài Gòn – Hà Nội” của Trịnh Công Sơn
Em nghe chăng yêu dấu quá “Tình ca” của Phạm Duy đại thụ 
Đó là gì nếu không phải là những nẻo đường ta bước
Tổ quốc có gầy mòn hao xước
Đàn con sao không nhỏ lệ trong veo để đi ra cõi lòng
Trở về mọi miền đất lạnh
Trở về mọi đầu sóng giông bão
Vì đâu cũng là lung linh nước tỏa quê hương
Nếu có chăng em – một mối tình tha thiết
Đó là tiếng thì thầm của da thịt từ những cơn đẻ đau thiêng liêng cao quý
Có thể là những vết xước toạc da
Vì đã có trái tim em tim anh và trái tim ta
Đắp ấm và nối mạch liền những vết nứt
Chỉ sợ nhất là vết nứt đổ sầm trong tim
Tiếng mẹ hiền – nghe xa biển thương thiệt
Anh thương những vị lãnh đạo
Những vị quan chức lầm lạc
Thương những ai đang theo đuổi “lợi ích nhóm”
Vì mình là dân Việt
Phải thương ai vướng vào tục lụy tham – sân – si
Vì thế em hỡi
Anh sẽ làm gì nếu anh không nhất quyết “ra đi”
Nghe quê hương trôi trên hương ngữ cao quý
Của đôi mắt anh minh Trần Nhân Tông mà Viện Đại học Harvard biết nhìn Ngài bằng một viện nghiên cứu
Em ơi
Anh nguyện không tiếc tấm thân gầy
Sá gì từng thớ thịt nho nhỏ
Sá gì hơi thở chỉ còn mấy thập niên
Sá gì những vinh danh – nếu có
Không có gì để lại vì mình phải ra đi
Làm gì cho đất nước – làm gì cho nguồn mạch máu chung nhau?
Anh gửi em lời thơ và tinh thần không xa vắng
Từ đầu ngọn sóng đau khổ - mình mới biết trải hết thiên năng đất mẹ
Thiên địa khôn cùng
Tâm hồn nguyện dấn vào cõi mông lung
Đi tìm lại ánh hào hoa dân tộc
Đi tìm lại niềm thương yêu rực rỡ như vườn hoa nghiêm xinh thơm dâng kết quả Việt hiến văn………..
Anh phải đi em ơi
Dù vùi trong xương máu tinh thần của tuổi xa khơi………..