Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Khi có anh bên


Khi có anh bên
đừng hỏi em muốn gì anh nhé
bởi có anh
em có tất cả rồi.

CN_3/11/2012

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Một ngày trên Mặt trăng

Thỏ con xin phép mẹ
Đi thám hiểm Mặt Trăng
Mẹ nhìn âu yếm hỏi
Đi mấy ngày hả con?

Thỏ hào hứng trar lowif
Một ngày thôi Mẹ aj
Rồi tung tăng chuẩn bị
Cơ mang bao nhieu đồ.

Thỏ mẹ ngạc nhiên quá
Có một ngày mà sao …
Ôm mẹ hiền yêu dấu
Thỏ nũng nịu, giãi bày.

Một ngày trên Mặt Trăng
Dài gần bằng một tháng (trên Trái đất)
29 ngày rưỡi đấy
Ơi mẹ hiền của con.

(8/12/2011)

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Ban ngày, các bạn Sao đi đâu

Mèo con buồn thiu thỉu
Cún chẳng hiểu tại sao
Liền đến bên bạn hỏi
Mèo ơi, sao bạn buồn?

Buồn xo bạn Mèo tuôn
Các bạn Sao của tớ
Đêm qua còn kể chuyện
Cho tớ nghe, … thế mà…

Hay bạn Sao giận tớ
Nghỉ chơi với tớ rồi
Bỏ đi, không thèm nói
Trốn tớ hoài, là sao?

Cún nghe xong thì bảo
Mèo đừng buồn vu vơ
Các bạn Sao sẽ thấy
Và … buồn luôn bây giờ.

Tại ban ngày bạn ấy
Không sáng như ánh trời
Ánh sáng trời rất mạnh
Gấp hàng ngàn ánh Sao (*)

Mèo nghe thế thở phào
À, hóa ra là thế
Và vô tư gọi vọng
Sao ơi, yêu cậu nhiều.

(8/12/2011)
 (*) Ban ngày, ánh sáng mặt trời rất mạnh, gấp hàng ngàn lần ánh sáng của các ngôi sao, cho nên ta không nhìn được các ngôi sao trên bầu trời.  (Theo bộ sách “Em vui học điều mới” của Nhà Xuất bản trẻ)

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Đông đã về rồi đấy anh

ĐÔNG ĐÃ VỀ RỒI ĐẤY ANH
(Viết linh tinh cho bố con)

Đông đã về rồi đấy anh
Mấy bố con vắng mẹ có buồn
Ở bên này âm ỉ mưa tuôn
Làm nỗi nhớ lòng em thêm se sắt.

Ăn bữa cơm cũng nhớ anh, con nữa
Nhớ bố con thích những món gì
Và em nhớ cả những dáng đi
Của hai bé, và anh nữa đấy.

Ở bên này mỗi sớm mai em dậy
Cũng đều xem bên ấy mấy giờ
Dẫu biết là anh đang giấc ngủ
Nhưng biết Linh có còn đòi bố hòa sữa lúc nửa đêm?

Cái chăn ấy tất nhiên là sẽ ấm
Nhưng đừng quên nhắc con mặc quần dài
Đông đã về, không thể mặc phong phanh
Kẻo con ốm là bố con khổ đấy.

Bên này hè, lạnh chỉ hơi se sẽ
Lúc sáng sương và khi nhạt nắng trời
Trời đẹp, xanh, hoa cỏ xinh tươi
Nhưng chẳng thể làm em vơi nỗi nhớ.

Linh của Mẹ chắc bây giờ liếng lắm
Nhớ làm sao những lúc con cười
Khi chơi đùa, những lúc con tươi
Cười tít mắt, mũi chun chun, yêu lắm!

Ti nữa chứ, không thể nào quên nhớ
Mắt, miệng con, dáng vẻ điệu đà
Và nhớ cả cái vẻ … kiêu sa
Khi con mặc đầm nhung đỏ đô và màu tím.

Nhớ những lúc ông mặt trời im ỉm
Tìm về nhà để ngủ giấc say
Mẹ con mình lại dung dẻ dắt tay
Ra bờ kè đùa vui và ăn vặt.

Hay những lúc giữa trưa trời nắng
Mấy mẹ con ăn vội ăn vàng
Để cùng nhau xúng xính, tung tăng
Phơi dưới nắng, lội sông chụp ảnh.
.......................
Em nhớ lắm biết nói sao cho hết
Nỗi nhớ anh và những đứa con./.

(16-12/2011)

Cầu vồng đến từ đâu

Sóc hỏi bạn Gấu con
Cầu vồng từ đâu tới
Gấu con đầu lúc lắc
Tớ chẳng biết được đâu.

Vậy mình hãy đi mau
Tới nhà thông thái Thỏ
Biết đâu bác ấy biết
Để trả lời mình chăng.

Bác Thỏ biết được khen
Gấu con và Sóc nhỏ
Cái cầu vồng kia đó
Nó đến từ đâu ư?

Nó chỉ là hình ảnh
Do ánh nắng mặt trời
Chiếu qua màn nước mưa
Mà thành nên cầu vồng.

(08/12/2011)

Không đề 4

Nắng trời nhè nhẹ buông lơi
Có đôi chim sẻ buông lời yêu đương
Trời cho sợi nắng tơ vương
Trời trao nỗi nhớ ... dệt tình nên thơ.
 (11/5/2011)  

Buông



Em buông vai áo hững hờ
Làm anh chết giữa hai bờ vai em

Em buông giọng ngọt lịm, mềm
Làm anh chới với say em, say lời

Em buông nũng nịu, lả lơi
Em làm anh chết không lời trối trăn.

(CN_28/12/2012)

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Lan man. Lảm nhảm

Nó đã trở về sau 3 tháng ở ĐS.

Ngày đầu tiên đến cơ quan, đồng nghiệp và bạn bè ai gặp nó cũng quở, quở không thương tiếc, ko xót xa rằng thì mà là sao đen đúa thế, xấu xí thế. Ôi thôi rồi cái nước da dẫu không trắng lắm (hì hì, vì nó chỉ trắng sơ sơ :p), dẫu không mịn như lụa, mượt như nhung nhưng cái sự mịn màng vốn có của da nó đã khiến không biết bao nhiêu kẻ thèm, người muốn :p :D Thôi rồi cái mẹt mà trước đây nó bày đặt xí xớn ước ao có vài cục mụn để soi gương nặn cho vui tay. Giờ mẹt nó tùm lum mụn, "cục" lớn, "cục" nhỏ chen nhau dành từng mi mi mi li mét da. Hihi, chắc hiếm hoi lắm bọn mụn mới có cơ hội ngự trị trên khuôn mặt nó nên tụi chúng rủ nhau "đến chơi" vui và đông khủng khiếp luôn, đông như đi hội í.

Hồi còn học ở đấy, nó thường hay bị "săm soi", nhất là từ khi trên mẹt nó bọn mụn tổ chức hội hè thì ngày vài bận họ đều ngắm ngía xem lễ hội thế nào. Ôi chao, có ngừ  (mà lại toàn chàng)...xuýt xoa (mình nói quá lên một tẹo đấy, hihi), có ngừ lại bảo nó đừng bôi thuốc hay kem gì lên đấy, coi chừng hỏng da thì chít. Hờ hờ, cảm ơn, cảm ơn, nó đáp  bằng cái cười dẫu có chút ... tặc lưỡi, thẹn thùng nhưng giọng vẫn đầy sự lạc quan như bản thân nó vốn thế, rằng thì mà là (ôi quái, sao dạo này nó nhiễm "cụm" từ này của ai mà lại hay dùng thế nhỉ) đại loại kiểu như: "Hihi, chắc tại em sắp về, ĐS buồn nên gửi nỗi nhớ niềm thương cho em đấy hoặc là:"Khổ, ĐS ... nó thương em quá nên muốn tặng em chút quà kỷ niệm đấy mà", hay "Ối, anh tưởng là dễ có ... kim cương lắm đấy à. 31 năm trong đời, giờ em mới được sở hữu kim cương như thế này đấy nhé. Quý lắm đấy"
Giờ về quê rồi, "hội hè" cũng không còn đông vui như trước nữa. Chắc chúng "chiếm lĩnh và tổ chức hội hè" hoài trên một mảnh đất cũng chán nên bọn chúng đã dần dần rút lui, dẫu vết tích vẫn còn.

Mụn thì đã dần vẫy tay chào tạm biệt, không biết nó có thì thầm to nhỏ với da kiểu:"Da ơi, ta đi nhé. Ta chúc mi hãy vẫn đen giòn trên ... người ... cô bé" hay không.  Hừm, nó không cần biết, kệ, bởi nó đã thuộc nằm lòng câu: "Đen đen "diên" lặn vào trong, những ai da trắng diên bong ra ngoài" hay kiểu: "đen giòn, đen đẹp, đen thành phố, trắng bủng, trắng beo, trắng ... quê mùa" (là iem nói thía thôi, những ai da trắng lỡ đọc được thì cũng bỏ quá cho, đừng ném đá iem nhé) nên nó chịu khó đi học " ..." cho da đen luôn thể. Hì, công nhận chiến dịch ... đen thành phố của nó hiệu quả ghê, nó thấy rõ điều đó nhưng nó không biết khi nào thì nó sẽ như than thôi. Kệ, thì cứ: "Đã đen thì để đen luôn. Đen giòn, chắc, khỏe cho ...mòn mắt ai". :D 

Bây giờ sao nó có nhiều dự định thế nhỉ, mà toàn gắn liền với chữ "học" thôi. Ôi, khi xưa ta bé, cái thời ta trẻ ta không chịu học nên giờ ta sắp lọm khọm như bà già rùi thì ta mới nghĩ đến cái việc tầm sư. Thiệt là khổ cái thân già. Nào, cố lên già ơiiiiiiii!

Ngỡ

Ngỡ là em đã
Sống trong vườn yêu
Ngỡ là anh đã
Bên em sớm chiều

Ngỡ là anh sẽ
Bên em trọn đời
Đâu hay em chỉ
Một - mình - ngỡ - thôi.

CN-26/12/2012


Má lúm là má lúm ơi

Má lúm là má lúm ơi
Em có đồng tiền em làm khổ tôi
Đêm ngày tôi mộng xa xôi
Cái duyên bên má dành tôi một đời.
Em nhìn không nói một lời
Cái duyên bên má mỉm cười bâng quơ.
Em làm tôi hóa dại khờ
Hồn bay lơ lửng, vật vờ bên em.
Nỗi nhớ theo suốt ngày đêm
Bám tôi dai dẳng, trêu thèm tôi chơi.
Má lúm là má lúm ơi
Em làm tôi khổ một ... đời biết không? 

CN-03/11/2011

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

BỞI EM BIẾT

Em kệ mái tóc lòa xòa anh đấy
Kệ đôi môi đang hấp háy đợi chờ
Kệ ánh mắt đang nhìn em say đắm
Kệ nỗi lòng đang thổn thức vì em
Đừng biểu em vờ hôn anh chút chút
lên đôi môi dẫu có hững hờ
bởi em biết
... nếu em hôn anh thì đất trời sẽ cuồng quay mất
lý trí sẽ trốn đi
 ... chỉ còn mỗi dại khờ.
CN_15/6/2011

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Chồng vắng nhà

Khi chồng đi xa nhà vắng vẻ
Chỉ có con, em
vẫn tiếng cười
nhưng mà con trẻ luôn miệng hỏi
khi nào bố về vậy mẹ ơi.
Chồng đi xa
Ông viễn thông ... giàu
Vì con trẻ cứ luôn đòi gặp bố
Điện thoại nóng nhưng mỗi lần cúp máy
Con lại sụt sùi "Nhớ bố quá mẹ ơi"
Lại gọi, lại hỏi thăm, lại đủ điều
Có những câu nói cứ lặp hoài, lặp mãi
Đứa lớn nói chuyện, đứa nhỏ giành điện thoại
Áp tai nghe, mắt mở to, nhíu trán, nhướng mày.
Cũng đôi khi bé nhỏ thấy ... hay hay
Nên nói thật to "ưm mà, ba, ba" rồi khóc
Mẹ chỉ thỏ thẻ, anh ơi, em cũng nhớ
Rồi lại dặn dò, tối ngủ, đừng tắt máy nghen anh.
Chồng cười hỏi: "Bảo sao đừng tắt máy"
Mấy mẹ con lại lén lút, thầm thì (vì nói to sợ kẻ lạ nghe)
Để tối ngủ, có (sợ) gì em sẽ gọi
Ở chỗ vắng người sao lắm âu lo.
Mấy hôm nay lại có tin này
Ở xóm mình bọn nghiện đầy rẫy đấy
rồi bọn trộm mấy bữa kia mới khoắng
nhà một người cũng ở xóm mình thôi
nên
Chồng đi xa dẫu tối vẫn đóng cửa như mọi ngày
Nhưng mấy mẹ con vẫn sợ khi nghe tiếng gió gầm, gió rít
Gió làm khua cửa
sột soạt,
ầm ào
biết là gió rồi
đứa lớn
dẫu không nói ra
nhưng vẻ mặt lo lắng, bồn chồn
Mẹ lại ôm con trẻ bảo không sao đâu con nhé
Cửa mẹ đã đóng kỹ rồi, 

đã có mẹ bên

con hãy ngủ ngoan
Lại quay qua đứa nhỏ hôn hít, vỗ về
Chốc chốc quay qua đứa lớn
lại ôm hôn, lại vỗ về
rồi chìm vào giấc ngủ
Dẫu có sợ
Dẫu có nhớ
Nhưng đêm vẫn ngủ ngon
chẳng thấy giấc mơ nào có bóng dáng chồng :p :p :p

(10/3/2010)

CÁI MẮT

Cái mắt dạo này hư lắm
Cứ đòi buồn ngủ hoài thôi
Cái chân lang thang dạo phố
Nhưng mắt cứ thích nhắm nghiền.

Cái mắt buồn ngủ triền miên
Hết sáng, trưa rồi chiều tối
Trong khi đêm tròn giấc ngủ
Mắt no một giấc đẫy đà.

Cái mắt ước được nhìn xa
Chu du đó đây cùng trí
Nhưng ơ cái mắt lạ nhỉ
Ríu hoài - thế có hư không?

CN - 17/7/2011

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Mời anh về Quảng Ngãi quê em


Về đây chơi cho biết quê em
Núi Ấn, Tam Thương bao đời vẫn vậy
Con nước sông Re ngàn năm vẫn hát
Biển Sa Huỳnh vẫn dạt sóng mênh mông.

Núi Ấn nên thơ nhưng vẫn rất hùng 
Có giếng nước thiêng, có chuông đồng, mộ cụ (Huỳnh Thúc Kháng)
Kênh Thạch Nham 4 mùa đầy nước
Tưới cho đồng bát ngát màu xanh.

Về đây thăm khu chiến tích Ba Tơ
Cuộc khởi nghĩa năm xưa đã trở thành "kỳ tích"
Cuộc khởi nghĩa mở đầu cho những chiến dịch
Để vang lên những trận thắng oanh hùng.

Về đi anh - Quảng Ngãi chẳng lạ lùng
Dù đất quê có thay áo mới
Dung Quất đang reo ca chào "mùa xuân" đang tới
"Hoa" ngát hương và nở rộ bạt ngàn.

Quảng Ngãi quê em vẫn mía ngọt, đồng xanh
Vẫn đường phổi, đường phèn, mạch nha, hương quế
Vẫn cá bống, kẹo gương, mè xửng
Vẫn chân chất chất quê, vẫn vẹn nghĩa tình người.

Về đi anh ta thăm đảo Lý Sơn
Với những di tích quốc gia, với chùa Hang, chùa Giếng
Với lễ hội cầu ngư, lễ khao lề thế lính
Với hương quê của vị tỏi, vị hành.

Về đi anh, dẫu chưa thật nên thơ
Nhưng tình người, tình quê sẽ để lại trong anh nhiều kỷ niệm
Những kỳ tích, những cảnh thơ, hùng vĩ
Sẽ để lại trong anh dấu ấn khó phai mờ.

Quảng Ngãi dẫu chưa thật nên thơ, vẫn rất nghèo
Nhưng đất sẽ tỏa sáng trong tương lai gần nhất
Về đi anh, đất quê dù có chật
Nhưng bát ngát tình, đi mãi vẫn không hết bước chân anh.

(Châu Ngọc _24/5/2008)

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

KHÔNG ĐỀ 3

Anh hôn tôi,
Tôi lãng tránh
Anh nói nhớ. Tôi bảo:"Khùng".
- "Anh yêu em"
Anh nói khẽ trong hơi thở dồn
Tôi gắt :quá quắt"
Anh nhìn vào mắt tôi
Tôi quay đi "Làm chi"
Anh nhắc nhẹ "đỏng đảnh!"
Tôi rủa thầm "Mắc chi!"
Thời gian trôi
Anh bỏ đi
Tôi giật mình gọi tên anh thảng thốt
Trong mơ, tôi thấy
Tôi hôn anh nồng nàn, say đắm
Trái tim tôi nóng bỏng lửa tình
Nhưng tim anh nguội lạnh.

CN-03/7/1999