Khi người ra lớn, người ta bỗng
đỏm dáng hẳn ra. Người ta thích mặc đồ ... của mẹ. Đồ lửng mẹ
mới mua về chưa kịp thử thì người ta đã rướn vào người rồi. Mẹ mặc quần qua đầu
gối một tẹo thì ngườt ta mặc thành quần dài. Áo mẹ mặc qua mông một chút thì
người ta mặc thành ... áo dài. Còn áo dáng dài của mẹ thì người ta cứ mặc vào
thành váy và còn điệu đà đeo thêm cái thắt lưng vào và cứ thế xoay người, vuốt
tóc trước gương. Có vẻ người ta hài lòng lắm khi khoác trên người chiếc áo ...
đẹp (theo như người ta nói) nên người ta rủu rỉ rù rì vào tai mẹ, năn nỉ mẹ khi
nào ba cho người ta đi uống cà phê thì mẹ phải cho người ta mượn. Mẹ ừ ừ cho ...
qua chuyện thì người ta vội chốt ngay "Mẹ nhớ đó nghen. Mẹ đã hứa
với con rồi thì mẹ phải giữ đúng lời hứa với con nghen. Mẹ không được nói dối
con đâu đá"
Khi
người ta lớn, người ta cũng tỏ rõ
gu thẩm mỹ của mình. Mà
người ta cũng biết cách phối đồ lắm đấy. Có lẽ vì vậy mà mỗi lần được đi chơi
(đặc biệt là với mẹ - vì mẹ yêu cầu là đi chơi (với mẹ) thì phải mặc đồ đẹp)
người ta đều suy nghĩ là nên mặc đồ gì và mang giầy nào cho phù hợp. Cũng có khi
người ta phân vân không biết nên chọn gì thì người ta hỏi mẹ (nhưng đa phần là
người ta tự quyết định lấy). Cõ lẽ nhờ đôi mắt, mái tóc và cách ăn mặc mà người
ta đi đến đâu cũng có người khác nhìn theo trầm trồ, người thì bẹo má, người thì
vuốt tóc, người thì cứ mãi nhìn vào đôi mắt và rồi họ cũng không quên nhìn lại
ba mẹ người ta thế nào. Chắc thế nào mấy người ấy cũng nghĩ sao ba mẹ người ta
xấu thế mà người ta thì
lại ... xinh thế
Khi người ta
lớn, người ta cũng thể hiện rõ
cái tôi của mình. Người ta
tỏ ra 'gay gắt' với mẹ vì mẹ đùa ví người ta đanh đá, đỏng đảnh như Phương Trinh
hoặc xấu xí như Huyền Diệu. Khi mẹ bảo người ta giống Mai Lan vì người cứ "tròn
tròn" thì người ta lại cười nhưng người ta vẫn
"Mẹ
không được gán ghép con với Phương Trinh, Huyền Diệu hay Mai Lan gì hết vì
con là con. Con là MT. MT. Là ĐMT, mẹ biết
chưa? Con là con, nghen chưa?"Khi người ta lớn, người ta đã biết
quan tâm
hơn đến ba mẹ và em. Có hôm người ta thấy ba mẹ đi cả buổi rồi mà về
tối còn rủ người ta về ngoại nữa thì người ta liền nói
:"Sao ba mẹ cứ bỏ em đi hoài vậy
Ba mẹ rủ
con đi nữa thì ai ở nhà chăm sóc em? Thôi, ba mẹ đi đi, con ở nhà chăm sóc em
cũng được". Rồi người ta cũng biết
quan tâm, an ủi, động viên
ba mẹ nữa. Mẹ thấy người ta dù chưa được 5 tuổi nhưng nhiều khi người
ta
như người bạn của mẹ. Người ta vui khi thấy mẹ vui và người
ta cũng biết buồn (không phải buồn vì người ta) thì người ta biết an ủi, động
viên, làm trò cho mẹ cười. Nếu mẹ chưa cười, vẫn còn buồn buồn thì người ta lại
nhìn mẹ, mặt buồn xo:
"Thôi, mẹ đừng buồn nữa. Mẹ vui lên đi. Mẹ
cười đi. Mẹ cười giống y con đây nề. Mẹ đừng buồn. Mẹ buồn là con buồn theo mẹ
đấy".Khi người ta
lớn, người ta cũng
là người bạn tinh thần của mẹ. Chẳng hạn
thôi nhé, người ta rủ mẹ cùng đi rồng lượn trên không trung với người ta. Mẹ lúc
đầu từ chối vì nghĩ ... tiếc tiền (vé người lớn đến
10.000đ chứ ít gì)nhưng người ta năn nỉ, động viên quá thì mẹ đồng ý đi với
người ta. Mẹ cứ nghĩ là mẹ không sợ nhưng rồi khi leo lên ngồi, rồi rồng bắt đầu
lượn (chạy trên hai thanh sắt to) thì mẹ lại sợ thật sự (nhưng cũng có lúc sợ
thiệt, lúc thì sợ ... giả). Rồng hết ... leo dốc rồi "bay" vèo vèo", đang "bay"
yên thế thì rồng lại cua ngoặt một cái làm mẹ chết khiếp. Mẹ sợ, mẹ cứ luôn mồm
la "á, hááááááááááááááá)thì người ta lại:
"Mẹ, Mẹ đừng
có sợ. Mẹ nắm chặt vào cái cây này đi. Không sao đâu. Mẹ không có té đâu mà sợ.
Có con bên cạnh mẹ rồi mà" nhưng mẹ cũng cứ la to (nhưng cũng có lúc
cười) thì người ta lại đưa một bàn tay của người ta lên vỗ vỗ ... vào má mẹ:"Mẹ ơi, mẹ đừng có sợ nữa nghen. Có con bên cạnh mẹ rồi mà.
Thiệt đá. Con hông nói láo mẹ đâu" nhưng cũng ghét người ta lắm cơ, có
khi người ta thấy mẹ la thế thì người ta cứ giương cặp mắt to, đen của mình nhìn
mẹ ... cười và nói:
"Mẹ làm con tức cười quá đi. Mẹ phải bình tĩnh
như con chứ". Khi người
ta lớn, người ta cũng
lí sự với mẹ lắm điều. Người ta
đanh đá, cụ non nhưng người ta cũng
còn nhút nhát
lắm. Bố cứ bảo người ta là
"khôn nhà dại chợ" còn mẹ thì nói
người ta là
"cái nhát át cái khôn"Khi người ta lớn, người ta trở thành một hòa giải viên
cấp nhà xuất sắc đấy. Bố mẹ người ta nói chuyện chê nhau (đùa thôi)
hơi to tiếng
là người ta người ta vội xuất hiện và lên bài ngay:
"bố mẹ đừng có cãi với nhau nữa. Bố mẹ phải yêu thương
nhau thì con mới lớn chứ. Bố mẹ cãi nhau là con buồn" nhưng bố mẹ vẫn đùa
đổ lỗi cho nhau là người ta vội nghiêm mặt và 'răn' ngay: "Bố phải yêu thương mẹ. Mẹ phải yêu thương bố.Bố không
được ăn hiếp mẹ. Mẹ cũng không được ăn hiếp bố. Có gì thì từ từ nói nhỏ nhẹ với
nhau chứ cứ cãi nhau ồn ào, con buồn". Ôi, người ta lớn rồi nên người ta
thế đấy. Mà bố mẹ người ta cũng chỉ đùa với nhau thôi chứ đến năm thứ 7 rồi kể
từ ngày bố mẹ người ta cưới nhau í, số lần bố mẹ người ta cãi nhau thiệt đếm
chưa hết 10 ngón tay đâu.
Khi người ta
lớn, mẹ lại ... sợ. Xã hội bây giờ phức tạp quá vì thế có con gái mẹ càng sợ
hơn. Mẹ dặn dò người ta đủ thứ, chẳng dám để người ta ra khỏi cổng chơi (dù chỉ
trước nhà) mà không có mẹ. Mẹ cứ phải ngắm, trông người ta từng tí một.
Nhưng khi người ta lớn, người ta cũng đã biết
nói dối ba mẹ rồi. Người ta nói dối tinh vi lắm. Người ta đã bị
mẹ đánh cho vì tội nói dối, nhưng người ta vẫn lặp lại tật này ở một màn diễn
khác. Mẹ không đánh người ta nữa. Mẹ chỉ nói với người ta là mẹ rất buồn. Mà mẹ
buồn thì mẹ sẽ mau già và chết sớm, thế là người ta vội xin lỗi mẹ, vội năn nỉ
mẹ đừng già, đừng buồn, đừng chết sớm, người ta biết lỗi rồi ... nhưng rồi người
ta vẫn lặp lại lại ở một màn diễn khác. Khi ba mẹ hỏi "già" người ta thì người
ta lại vội nói:
"Hồi nãy là con nói giỡn mà. Chứ hiệt ra là ...
(người ta vẫn chưa nói được chứ Th, toàn là đọc méo thành h thôi) Mẹ đang buồn
vì người ta đấy, người ta có biết không???
..........
Khi người
ta lớn, có nhiều chuyện để nói về người ta quá ...
Nhưng dù người ta
"lớn" thế nhưng người ta vẫn còn
nhõng nhẽo và bé lắm trong mắt ba mẹ.
(CN 01/4/2009)