Đừng hỏi sao anh mãi nhớ em
Vì giờ anh như viện bảo tàng
Anh giữ tất cả điều anh thấy
Chỉ thuộc riêng em, em biết không?
Anh giữ tiếng cười, mắt trong veo
Giữ đôi má lúm, nhõng nhẽo này
Giữ luôn tiếng “xí” dài thườn thượt
Cái nguýt môi cong, má trắng hồng.
Anh giữ sợi tóc đùa nghịch ngợm
Theo gió quệt lên đúng môi anh
Anh ngậm sợi tóc đi lạc ấy
Để gieo vào lòng những nhớ thương.
Anh giữ nhiều lắm những … bình thường
Để tim và trí chật đầy luôn
Em “ám” anh thế nên đừng hỏi
Sao mãi nhớ em, em nhớ không?
Xu, 25/12/2013
Phố bây giờ buồn lắm phải không anh
bởi dòng người dường như đang hối hả
chẳng có ai ngắm mây trời hoa lá
như ngày chúng mình
còn bên nhau.
Hình như phố biết chúng mình chia tay nhau
nên những con đường quen chẳng còn vui như trước
dẫu đầy người đi về, xuôi ngược
anh có thấy không, phố rất buồn.
Em để mặc lòng mình cho giọt nước mắt tuôn
để gột rửa những gì em thấy
để ngày mai trái tim em nồng cháy
em lại là em, mặc mảnh vỡ cuộc đời.
21g,21/02/14
bởi dòng người dường như đang hối hả
chẳng có ai ngắm mây trời hoa lá
như ngày chúng mình
còn bên nhau.
Hình như phố biết chúng mình chia tay nhau
nên những con đường quen chẳng còn vui như trước
dẫu đầy người đi về, xuôi ngược
anh có thấy không, phố rất buồn.
Em để mặc lòng mình cho giọt nước mắt tuôn
để gột rửa những gì em thấy
để ngày mai trái tim em nồng cháy
em lại là em, mặc mảnh vỡ cuộc đời.
21g,21/02/14
