Tôi nợ anh
những gì mà trả mãi không xong
Để khổ đau,
nhục nhã cứ chen nhau vần vò tôi mãi
Có lẽ vì
tôi khờ dại
Nghĩ cho
con nên chịu nhục riêng mình?.
Nào ai cắt
nghĩa cho tôi một cuộc tình
Tấm thân bị
dày xéo, giàn giụa, quẫy đau quằn quại
Người đàn
ông là chồng chẳng khác gì yêu quái
Chỉ tại tôi
yếu người, chẳng “”chiều”” được “”cơn yêu””!
Nợ kiếp này
tôi phải trả bao nhiêu?
Trong bao
lâu, xin cho tôi được biết
Mà thôi khỏi,
thân tôi giờ khánh kiệt!
Pháp luật ư,
họ cũng chẳng … bảo vệ nổi tấm thân tận cùng cạn kiệt
Sức khỏe qua rồi. Tuổi trẻ hết rồi, cả mẹ già, cả đứa trẻ bé thơ!
Thân đàn
bà, tôi đâu sống nhớp nhơ
Mà ông trời
thờ ơ bắt tôi chịu trận đòn kinh quá
Trận đòn
theo tôi cả chục năm … nghiệt ngã
Trận đòn
xác thân, nhục mạ của kiếp người.
Anh buông
tôi đi, đừng như gã … đười ươi
Đánh đập
tôi rồi hả hê cười, hả hê thách thức
Tôi vì con
mà cắn răng chịu đựng
Nhưng có thể
sẵn lòng … tự mình giết chết anh.
Hãy buông
tôi đi, một kẻ tồi tàn …
Đừng để tôi trở thành sát nhân ngoài ý muốn
Hãy buông tôi đi trước khi quá muộn
Hãy buông tôi đi mà. Hãy buông thả tôi ra.
Đừng để tôi trở thành sát nhân ngoài ý muốn
Hãy buông tôi đi trước khi quá muộn
Hãy buông tôi đi mà. Hãy buông thả tôi ra.
20.5.2015








